"Tiền bối..."
Nghe tiếng cửa viện đẩy ra, Khương Như Nhứ bước ra ngoài. Nhìn thấy Trần Giang Hà đang đứng trước chiếc ghế dựa, nàng vội vàng tiến lại gần, cung kính hành lễ.
Bàn tay Trần Giang Hà vuốt ve lưng ghế, đôi mắt đỏ ngầu phủ một tầng sương mỏng. Nghe thấy giọng nói của Khương Như Nhứ, hắn mới dần bình phục lại tâm tình.
"Sư tôn ngươi đi khi nào?"




